|
Gần đây, những câu chuyện rắc rối, bất
cập xung quanh vấn đề domain trở nên
nóng bỏng. Việc quản lý, cấp phát hay sử
dụng tên miền được bàn tán sôi nổi.
Nhưng thực tế cho thấy, khi thương mại
điện tử bắt đầu vào guồng phát triển thì
giá trị một tài nguyên Internet vẫn chưa
được nhìn nhận đúng mức.
|
 |
|
Làm thủ tục đăng ký tên miền tại
VNNIC. Ảnh:
N.H. |
Một cuộc thanh tra hoạt động quản lý cấp
phát tên miền của
Trung tâm Internet VN
(VNNIC) do Bộ Bưu chính viễn thông chủ
trì sẽ được tiến hành trong thời gian
tới. Quyết định này xuất phát từ những
vụ việc kiện cáo cùng nhiều ý kiến
dư luận cho rằng VNNIC chưa sòng phẳng
trong hoạt động cấp phát và quản lý
domain của mình. Trên thực tế, những ì
xèo của dư luận xung quanh cái tên miền
không phải bây giờ mới xuất hiện. Tuy
nhiên, thời gian này nó được thổi bùng
lên và sự việc nhiều người quan tâm
không phải là diễn biến hay kết quả của
các vụ kiện mà vấn đề là cách nhìn nhận
về giá trị của domain.
Tên miền là tài nguyên có giá trị nhưng
không được mua bán, trao đổi
Giám đốc Trung tâm An ninh mạng Đại học
Bách khoa Hà Nội(BKIS) Nguyễn Tử Quảng
kể với VnExpress rằng, trước
đây ông không nghĩ có lúc sẽ cần đến tên
miền
eoffice.com.vn. Khi có nhu cầu và
đến VNNIC thì mới biết đã có người đăng
ký domain này trước đó một năm. "Tôi đã
phải đàm phán và thỏa thuận mua lại với
giá 500 USD. Nếu họ không bán thì cũng
dở vì thực sự tôi rất cần mà họ thì
không còn nhu cầu dùng nữa", ông Quảng
nói. "Nếu tôi nói 'xin' cũng không ổn vì
họ đã mất tiền phí duy trì tên miền này
trong một thời gian rồi".
Với quy chế mà VNNIC áp dụng để cấp phát
tên miền hiện nay là ai đến trước cấp
trước, chuyện người có nhu cầu tìm đến
VNNIC xin đăng ký một tên miền nào đó
nhưng nó đã thuộc về người khác vẫn
thường xảy ra. Thực tế là có người khôn
ngoan nên tính chuyện đầu cơ, đăng ký cả
loạt tên miền rồi "găm" đó chờ nguồn
tiêu thụ. Cũng không ít người xin cấp
domain nhưng chỉ phục vụ mục đích trong
thời gian ngắn và sau đó thì... để
không. Cuối cùng, những ai có nhu cầu
nhưng "chậm chân" sẽ buộc phải tìm đến
họ để cùng thỏa thuận với nhau. Tất cả
những điều đó chứng minh nhu cầu mua -
bán tên miền là có thật.
Tuy nhiên, Điều 2 trong Quy định về quản
lý và sử dụng tài nguyên Internet của Bộ
Bưu chính viễn thông ghi rõNghiêm
cấm việc chuyển nhượng, cho thuê, bán
lại tài nguyên Internet dưới bất kỳ hình
thức nào". Tên miền nằm trong
danh mục các tài nguyên quốc gia và vì
thế việc đầu cơ, kinh doanh domain vẫn
được xem là trái pháp luật.
Nhưng không phải ai cũng nhất trí với
quan điểm này. Ông Trần Thanh Hải, Vụ
phó Vụ Thương mại điện tử, Bộ Thương
mại, cho rằng không phải một sự vật cứ
gọi là tài nguyên thì không thể được mua
bán, chuyển nhượng. "Nước là tài nguyên,
nhưng gia đình nào không phải trả tiền
mua nước hằng tháng?", ông Hải lập luận.
"Ngay trong lĩnh vực viễn thông, kho số
điện thoại cũng được coi là tài nguyên
song tài nguyên này đang được mua bán,
chuyển nhượng, đấu giá hằng ngày".
Còn theo ông Nguyễn Thanh Hưng, Vụ
trưởng
Thương mại điện tử (Bộ Thương
mại), thì dưới góc độ thương mại, nên
công nhận tên miền như một loại tài sản
và cho phép mua bán, chuyển nhượng.
"Hiện tượng đầu cơ tên miền có thể xảy
ra trong thời gian đầu, nhưng điều đó
cũng có tác dụng cảnh tỉnh những đơn vị,
doanh nghiệp có thương hiệu, nhãn hiệu
liên quan đến tên miền cần sớm đăng ký
domain để tránh bị 'mất chỗ' trên
Internet", ông Hưng phân tích.
Quan điểm của những nhà quản lý tại Vụ
Thương mại điện tử là rất mong VN sớm có
sự thay đổi về vấn đề sở hữu domain vì
theo họ, mạng Internet ra đời để phục vụ
một xã hội tiên tiến. Nó là kho tài
nguyên vô tận, mà tên miền do tính chất
chỉ có một và duy nhất trên Internet,
nên người sử dụng trước càng có các
quyền lợi quan trọng. Nhà nước nên
khuyến khích vì họ đã góp một phần không
nhỏ vào sự thúc đẩy phát triển công nghệ
thông tin. Ví như có những số điện thoại
đẹp cũng đã đem ra bán đấu giá hàng mấy
trăm triệu đồng.
"Để bình đẳng trong việc sử dụng tài
nguyên này, ai đăng ký trước sẽ là chủ
sở hữu. Người dám bỏ ra 930.000 đồng để
đăng ký được 1 tên miền thì đương nhiên
phải cho họ các quyền hợp pháp vì nó đã
trở thành tài sản", ông Hải nói. "Và khi
họ không còn muốn sử dụng nữa hay vì một
lý do khách quan nào đó thì họ được tự ý
mua bán, trao đổi và chuyển nhượng".
Ông Hưng cũng bổ sung: "Tuy nhiên, khi
cho phép mua bán, chuyển nhượng cần ban
hành chính sách nhằm phát huy mặt có ích
và hạn chế tiêu cực. Nếu không quản lý
tốt, cho phép mua bán tên miền có thể
dẫn đến một số tác hại. Nhưng cấm mua
bán tên miền còn gây ra thiệt hại lớn
hơn".
Giám đốc BKIS cũng cho rằng nên để việc
chuyển nhượng mua bán như đăng ký nhãn
hiệu hàng hóa sở hữu trí tuệ: "Ai đăng
ký một nhãn hiệu, logo thì được cấp
chứng nhận. Đó sẽ là một tài sản và có
thể chuyển nhượng, thừa kế...".
Nhìn nhận ở góc độ luật pháp, luật gia
Phạm Hoàn Thành, Văn phòng luật sư Phạm
và Liên Danh, cho biết, việc công nhận
tài sản ảo và bảo vệ nó là cần thiết,
nhưng công nhận như thế nào lại rất phức
tạp. Theo thông lệ, tên miền không được
coi là tài sản sở hữu trí tuệ như nhiều
người lầm tưởng. Nhãn hiệu hàng hóa, tên
thương mại là tài sản sở hữu trí tuệ.
Còn tên miền chỉ là địa chỉ Internet có
chứa nhãn hiệu hàng hóa hay tên thương
mại mà thôi. "ICANN và các quốc gia khác
đều chống việc đầu cơ, trục lợi qua tên
miền. Việc VN cấm mua bán và chuyển
nhượng không thông qua VNNIC là phù hợp
thông lệ quốc tế và khuyến cáo của tổ
chức sở hữu trí tuệ thế giới WIPO", luật
sư Thành nói. "Tôi cũng lưu ý rằng nếu
các chủ thể chuyển nhượng cho nhau thông
qua VNNIC không vì mục đích lợi nhuận
hay trục lợi là hoàn toàn hợp pháp".
Chi phí cao, doanh nghiệp 'ngại'
tên miền .vn
Báo cáo
thương mại điện tử năm 2005 do Bộ
Thương mại công bố mới đây cho thấy chi
phí đăng ký và duy trì tên miền .vn là
930.000 đồng/năm, cao hơn gần 8 lần so
với tên miền quốc tế, thông thường
khoảng 120.000 đồng cho cả đăng ký và
duy trì năm đầu tiên. Từ năm thứ hai,
phí duy trì tên miền .vn là 480.000
đồng, cao hơn tới 4 lần so với tên miền
quốc tế. "Mức phí cao sẽ hạn chế việc
đăng ký sở hữu tên miền quốc gia, dẫn
đến tình trạng các doanh nghiệp nếu có
nhu cầu sử dụng tên miền sẽ đăng ký sử
dụng tên miền quốc tế", bản báo cáo kết
luận.
Ông Phan Văn Thu, Giám đốc
Công ty cổ
phần phát triển thương mại điện tử Việt
Nam ECO (một đại lý tên miền cấp 2),
cũng khẳng định: "Hiện nay, mức phí đăng
ký và duy trì tên miền của VNNIC là quá
cao so với các tên miền cấp 1 quốc tế.
Nếu điều chỉnh mức này xuống 20 USD cho
việc khởi tạo và duy trì một năm là hợp
lý. Tất nhiên các năm sau mức phí vẫn là
20 USD/năm".
Ông Thu cho rằng nếu VNNIC làm được việc
đó thì doanh số của Trung tâm này và
việc thu ngân sách cho nhà nước sẽ tăng
gấp nhiều lần, đồng nghĩa với việc nhu
cầu sử dụng cũng tăng lên, kích cầu về
công nghệ thông tin cho mọi tầng lớp xã
hội.Ở vị trí là một chuyên gia an ninh
mạng, ông Nguyễn Tử Quảng nhận định:
"Nếu chi phí tên miền giảm xuống thì
không những khuyến khích phát triển
Internet, thương mại điện tử mà còn làm
cho vấn đề an ninh mạng tốt lên. Vì lúc
đó mọi người sẽ dùng tên miền .vn nhiều
hơn và như vậy cũng dễ đảm bảo cho an
ninh mạng hơn".
Luật sư Nguyễn Hoàn Thành cho biết, các
tổ chức quản lý tên miền trên thế giới
đều tự trang trải kinh phí, vì vậy mức
phí phải đủ bù chi phí quản lý. Ở VN,
phí cao một phần do số lượng tên miền
được cấp phát còn ít. Hơn nữa về kỹ
thuật, cũng như chi phí quản lý trong
nước còn cao. "Để giảm được các loại chi
phí cho ngang bằng thế giới trước hết
phải phát triển được số lượng tên miền
.vn. Thứ đến là cải tiến kỹ thuật cũng
như tinh giản bộ máy quản lý để giảm
thiểu chi phí. Còn nếu đơn thuần giảm
các loại phí hiện hành, tôi e rằng phải
tăng trợ cấp của Chính phủ", luật gia
Thành nói.
Ông Lê Nam Trung, Trưởng phòng Kinh tế
thống kê của VNNIC, cho biết hiện nay,
Bộ Tài chính cũng đang xem xét để điều
chỉnh, bổ sung hoàn thiện mức phí và tất
cả các loại phí áp cho tên miền. |